5.05.2012

Những Ngày Mưa Tôi Viết (Ẩn Danh)


Tháng 5, những cơn mưa đầu mùa lác đác rơi giữa cái nắng ban trưa nóng rát của Miền Nam, mưa chợt đến rồi cũng tan nhanh trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, mưa tạnh, bỏ lại sau lưng bầu khí hầm hực, hành hạ người ta đến phát “khùng”. Xem bản tin dự báo thời tiết mấy ngày qua mới biết, Sài Gòn, Bình Dương, Vũng Tàu và một số tỉnh Miền Đông khác cũng đã đón những trận mưa đầu tiên…

Mùa “ẩm ướt” chưa thực sự bắt đầu theo đúng bản chất và ý nghĩa của nó, vì có lẽ ai cũng biết, mưa gió trong Nam dữ dội và dai dẵng đến chừng nào…mưa gió trong Nam ướt đẫm những niềm vui nhỏ bé và cả những nỗi buồn không tên…

Cơn mưa đầu mùa bất ngờ kéo đến giữa lúc tôi còn đang loay hoay với mớ bài kiểm tra cuối học kỳ.Tôi 17, ở tuổi tôi bây giờ, việc học ngấu nghiến gần hết thời gian ít ỏi trong ngày, tuần này sáng tháng nọ, gần hai năm trời từ khi lên cấp III…, tôi “quần quật” với mớ sách vở hỗn độn chất đống trong phòng. Những tiết học chính khóa, những lớp học thêm đông đúc cả ngày lẫn đêm, những bữa ăn vội vàng cuốn tôi theo dòng thời gian ác nghiệt. Và tôi, không biết tự bao giờ, bị hất tung không thương tiếc khỏi những cảm giác bình yên. Khó khăn thật sự là khi người ta phải chịu đựng từng ngày qua đi bằng kiếp sống điên cuồng của một cái máy đã được lập trình sẵn. Cuộc sống tôi không có nhiều chọn lựa, giữa những cái rất muốn và những điều không bao giờ mong đợi…

------------
Chiều mưa…

Mưa tưới lên trái tim “khô cằn” những giọt mát ngập tràn bao kỹ niệm đã qua. Qúa khứ xa xăm gợi lại sau cơn mưa đầu tiên của mùa hạ gần hơn tôi tưởng. Đó là một tuổi thơ thầm lặng, một thời rong ruỗi đã mãi mãi nằm lại sau chương đầu cuộc đời. Mưa của những tháng ngày ấy dường như không bao giờ vội vã trong mắt lũ trẻ vô tư nơi cái xóm nhỏ ven thị trấn năm xưa. Đâu đó thăm thẳm trong màn mưa trắng xóa chiều nay, như còn vọng về tiếng cười đùa tinh nghịch của chúng. Chiếc thuyền giấy gấp vụn về chở  những niềm vui thơ ngây theo dòng nước mưa trôi lạc vào dỹ vãng. Cơn mưa nào cho tôi quay ngược thời gian, để biết mình đã bỏ quên nhiều lắm…

 ------------
Mưa lặng lẽ…

Còn nhớ gì về một cái nhìn lén lút… giữa hai con người nữa phần quen biết mà nữa kia lạ lẫm đến ngạc nhiên. Ánh mắt dịu dàng ấy nhẹ lướt qua con tim rạo rực, thổi bay những rung cảm hạnh phúc lên trời cao.

Họ đâu phải là những tượng người bằng pha lê, nhìn nhau trong suốt chẳng thấy gì, thấy rõ chứ, rõ như ban ngày, vậy nhưng có điều gì thầm kín trong những lần chạm mặt tình cờ giữa đám đông chen lấn mỗi giờ tan trường?

Sự thật thì… một người đứng đợi một người dù biết người kia không bao giờ quay lưng bước về phía mình. Trong mắt một người, người kia chỉ có thể là bạn…hoặc giả là không phải thì cũng không thể hơn thế được nữa. Nói cho dễ hiểu thì tình cảm chỉ đến từ một phía, mà như vậy, người ta gọi là “đơn phương”…

Nhưng…

Cần ánh mắt ấy, nụ cười ấy để thấy đời rực rỡ, để ngày mới ấp ủ một hy vọng nhỏ bé vô cùng. Đó có phải là cái gì ảo tưởng, cái ảo tưởng xanh xao dụ dỗ người ta lang thang vào thế giới của những ý nghĩ rất đỗi mơ hồ. Thất vọng biết nhường nào khi chút bâng khuâng đầu đời, thứ tình cảm trong veo như hạt nước đọng trên chiếc lá nhỏ sau cơn mưa ta mong muốn cho đi bị chối từ ngay trong chính bản thân ta…

Im lặng đôi khi lại là lựa chọn thật ngu xuẩn. Muốn mà không dám, can đảm mà không bao giờ có cơ hội để được một lần “nói thẳng”. Một lần xoáy sâu vào đôi mắt kia để thỏa mãn cái ý muốn lâu nay vẫn rụt rè nấp sau lưng vẻ ngoài đầy thận trọng. Một lần đưa bàn tay nắm chặt bàn tay. Để ai đó biết rằng, tình cảm kia đã đến như thế nào. Một chút nhớ mong, phút bối rối chợt nghĩ lại làm sao qua mặt nổi cái thờ ơ đáng ghét.

Lời yêu thương ẩn mình sau một vỏ bọc quá hoàn hảo…

Vậy nên… dù gần lắm mà cảm giác như là quá xa…xa hơn bất kỳ khoảng cách nào người ta có thể mường tượng được. Gĩưa đó, mỗi bước thời gian đi qua là một nuối tiếc không gì bù đắp nổi…

-------------

Hạnh phúc mong manh tựa bong bóng nước nhỏ bé vỡ tan trên mặt đường. Không lâu nữa thôi, đoán chừng vào một ngày mưa ẩm ướt và lạnh lẽo, họ sẽ mãi lạc hướng nhau theo những ngã rẽ trên con đường định mệnh, trong giây phút ấy, chưa biết ai sẽ buồn hơn ai? Những kỷ niệm vốn dĩ mờ nhạt giờ còn lại gì đâu, lần cuối cùng quay mặt bước đi, đôi chân ai tàn nhẫn dẫm đạp tất cả… ánh mắt, nụ cười và một trái tim còn đập hoài nhịp hy vọng đến tận phút chót…

tiếng nấc nghẹn ngào chìm sâu vào tiếng mưa…thời gian xé rách một tình bạn im lặng và hơn thế nữa…
-------------


Một sớm mai thức giấc, chợt nhận ra cơn mưa từ đêm trước vẫn chưa tạnh. Bầu trời qua ô cửa nhỏ hiện lên là một khoảng không mờ mịt, bao phủ bởi những khối mây đen nặng trĩu nước. Buồn ngơ ngác nhìn về một sự thật ngao ngán. Làm sao chạy trốn nỗi ám ảnh giày vò lên từng suy nghĩ bấy lâu. Ai đó cho tôi bờ vai làm điển tựa đầu, bàn tay dẫn bước tôi qua lạc lõng, hay ít ra, hãy cùng chia sẽ chiếc ô nhỏ, để tôi được nép sát thân mình cho qua cơn mưa lạnh…

Mưa cho tôi khoảng lặng nghiền ngẫm, từng nghĩ… nếu tình yêu là một viên thuốc còn sót lại trong ngăn tủ thì những người bệnh như tôi phải khó khăn khăn lắm mới có thể tìm ra nó… để đến cuối cùng, sau một nỗ lực phi thường nào đó, khi có trên tay thứ mình cần, tôi sững sờ nhận ra viên thuốc ấy đã quá hạn sử dụng…Vậy đó, cuộc sống này bất ngờ như trò ú tim, một cuộc chơi không công bằng… và tôi…từng ngày cần mẫn trong vai kẻ ham vui chịu nhiều thiệt thòi.

Có những vết thương theo thời gian sẽ khỏi, nhưng cũng có những nỗi đau đeo bám ta qua bao năm tháng dài của cuộc đời. Không dữ dội như cơn mưa đầu mùa mà âm thầm bóp dập khao khát căng tròn nhiệt huyết cho ngày mai.

…Rồi mưa tạnh, lòng hụt hẫng, mệt nhoài…

Mùa mưa 2010


Đây là bài viết của một thành viên trong lớp 12A1 chúng ta. Vì một số lý do khách quan mà bạn đã xin được giấu tên. Ban biên tập tôn trọng ý muốn của bạn và tụi mình cũng đã chèn đúng bài nhạc bạn yêu cầu, mong bạn tiếp tục đóng góp cho loptuivuivui.blogspot.com nhé! (BBT)