...11:28 AM, 9/12/2013
Nghe QNs, giữa chốn đông người...
.0.
Từ cái thời còn bị giam giữ ở trường cấp 3 :P..., lúc ấy, trong t có nhiều suy nghĩ của tuổi mới lớn, những cảm xúc khó tả và đôi lúc ngồi ngẩn ngơ, vẽ ra trong đầu mình biết bao nhiêu câu chuyện tình yêu sẽ đến với mình, cái nào cũng đẹp, cái nào cũng hạnh phúc.
Tình cờ t biết có 1 thằng bạn cùng lớp chơi blog 360plus, cũng tò mò chơi thử. Và... nhận ra, nơi ấy là nơi để t tuôn trào cảm xúc mà không 1 ai biết đến. ( tức... những người mình muốn giấu :P)
Từ đó, t viết về câu chuyện của t, cái tình yêu đầu đời, cái giận hờn, mà gian nan nhất đó là mỗi khi ngồi trên máy tính bàn cứ đánh cọc cọc, là có ai đó ( ba, mẹ, chị, em..) tới đứng xem t làm gì, thì cứ như là, " á.... không được, biết mình đang lén phén iu đương là chết".. thế đó, t ghi những tâm trạng lên blog , những tâm trạng vội viết chưa xong.......
Đã lâu rồi nhỉ, kể từ tình cảm cỏn con đó kết thúc, tôi chẳng có chút hứng thú gì để viết bài, đúng hơn là không có lý do gì để viết, bởi ! Trong t không có cảm xúc..
.0.
Hôm nay, trời nắng đẹp, không mưa như mọi ngày, t ngồi đánh bài tren lap, thay vì máy bàn lúc xưa, không 1 ai ở quanh t để xem t đang làm gì, nhưng...sáng nay, t đã tình cờ có " Xúc Cảm"..
.0.----------------------.0.
P/s: thằng bạn lúc xưa chơi blog360 với t, không biết m còn nhớ gì không, chứ t còn nhớ mỗi khi không biết cài cái gì, hay là tham khảo ý kiến, t luôn hỏi m, ờ! t cũng hay cho m quá gian xe đạp đi từ chỗ học thêm về nhà ...ah! cám ơn m cái cover cho blog360 của t nhá ( éo biết m còn nhớ hay không), Thằng Quĩ, lúc đó, t tự nhũ, m sẽ là bạn tốt, người bạn sẽ chia sẽ với t tất tần tật, đến 1 lúc... bạn bè của m tới, bõ xứ đi xa, nay về ( tự hiểu) m đá lơ t, ghét, m chớ hề thân với t nữa, lúc đó t ghét m cay đắng, giống cái kiểu con gái bị con trai đá ấy... gruZZZ... An Ủi thay! Có lúc, m kéo t lại, nói cho t Nỗi Khổ Trong Tâm Hồn, t thương m quá... :(..! H thì, m hết thân với t lun huhuhu :(!
Hiển thị các bài đăng có nhãn bai viet. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn bai viet. Hiển thị tất cả bài đăng
9.12.2013
5.22.2012
Lời Mở Đầu Sổ Lưu Bút Của Lớp Trưởng (Eric Nguyen)
Mùa hè năm cuối cấp,
mùa không còn rạo rực những ngày la cà vui chơi, mùa chợt thấy mình không còn
là trẻ con…
Mùa hè năm cuối cấp, mùa ùa về khi tuổi đời đã ngót Mười Tám, biết yêu thương nhiều hơn và biết sống có trách nhiệm hơn. Tuổi trẻ nâng niu những tình yêu bé nhỏ, trong trẽo và mong manh. Bạn bè yêu nhau từ những tiết thể dục trên sân cỏ, hỳ hục với bài khởi động dưới cái nắng gắt gỏng ban trưa, ta yêu nhau bằng những những trận chiến nảy lửa trong giờ ra chơi chỉ vì một miếng xoài dầm chua cay, con trai con gái yêu nhau bằng những phút dỗi hờn vu vơ, bằng những ước hẹn rất đỗi thầm kín. Mười Tám tuổi, mình xếp ngay ngắn vào trong hành trang cuộc đời niềm tin yêu, kỳ vọng của gia đình, thầy cô, bè bạn. Mình gieo vào quả tim ấm hạt quyết tâm tô vẽ quê hương đất nước bằng những gam màu tươi sáng nhất. Bạn thấy không, cuộc đời đang vẫy gọi những con người đương độ 18 chúng ta…
Mùa hè năm cuối cấp. Học trò năm cuối ngơ ngác nhìn mùa hạ mong ngóng ngoài cửa lớp mà lòng sao hờ hững. Có bông hoa phượng âm thầm bung cánh đỏ, rực lên một khoảng trời bé nhỏ, có con ve sầu cố sức kêu râm rang dưới vòm cây lá xanh um, có nắng nhuốm vàng những trưa chiều rung rinh gió nhưng có còn cô cậu nào vẫn sôi nổi như cái thủa ngày xưa? Sân trường giữa những tiết 5 lặng im đến buồn bã…tương lai của một lớp học trò sắp bắt đầu từ những tiết học cuối cùng thiếu vắng đâu đó những tiếng cười vô tư lắm.
Mùa hè năm cuối cấp, trò 12 vùi đầu vào bài vở. Thương bạn mình
một ngày tất bật ở trường, đến cuối giờ chiều vẫn còn loay hoay tìm một chỗ
ngồi trong những lớp học thêm chật kín người, nồng nặc hơi mồ hôi. Nhớ lắm những
bửa ăn lụp chụp chẳng đủ no trước giờ học ca 3 - ổ bánh mì chả cá, hộp sữa bò giấy,
bọc trán trộn cay xè, cái bánh bao chiều ấm nguội…Nhiều đứa chẳng buồn ăn, cắn
răn vào lớp nghe giảng mặc cho cái bao tử biểu tình ầm ĩ.
Học trò 12 là vậy đấy, dù mệt mà vẫn vui. Có những chiều thứ Bảy, rồi Chủ Nhật còn tiết trống hay vì thầy bận nên cho lớp nghỉ, cả bọn chẳng ai hẹn ai, từng tốp kéo nhau ra ngoài hàng gỏi cuốn dưới gốc cây đa cổ thụ trước đình xã, buôn dưa lê đủ chuyện trên trời dưới đất. Nào thì chuyện tay quản sinh mới bị đuổi là do tụi con gái trong trường “gài”, trường X năm nay có thêm ngành mới, con N mới cãi vã lớn với thằng N, dân tình bảo nhau chắc chúng nó sớm muộn cũng ai đi đường nấy…Đó là mạch dài những câu chuyện dường như không bao giờ có hồi kết và thỉnh thoảng, người ta chợt giật thót lên khi cả đám phá lên cười ngăt nghẽo giữa một chiều rất đỗi bình yên. Đầu óc tụi 12 lúc nào mà không canh cánh nỗi lo về hai kỳ thi quan trọng trong đời đang đến gần, nhưng học trò mà, cả bọn cố gắng nâng niu từng khoảnh khác còn được ở gần bên nhau, mặc dù chẳng ai nói ra điều đó.
Học trò 12 là vậy đấy, dù mệt mà vẫn vui. Có những chiều thứ Bảy, rồi Chủ Nhật còn tiết trống hay vì thầy bận nên cho lớp nghỉ, cả bọn chẳng ai hẹn ai, từng tốp kéo nhau ra ngoài hàng gỏi cuốn dưới gốc cây đa cổ thụ trước đình xã, buôn dưa lê đủ chuyện trên trời dưới đất. Nào thì chuyện tay quản sinh mới bị đuổi là do tụi con gái trong trường “gài”, trường X năm nay có thêm ngành mới, con N mới cãi vã lớn với thằng N, dân tình bảo nhau chắc chúng nó sớm muộn cũng ai đi đường nấy…Đó là mạch dài những câu chuyện dường như không bao giờ có hồi kết và thỉnh thoảng, người ta chợt giật thót lên khi cả đám phá lên cười ngăt nghẽo giữa một chiều rất đỗi bình yên. Đầu óc tụi 12 lúc nào mà không canh cánh nỗi lo về hai kỳ thi quan trọng trong đời đang đến gần, nhưng học trò mà, cả bọn cố gắng nâng niu từng khoảnh khác còn được ở gần bên nhau, mặc dù chẳng ai nói ra điều đó.
Mùa hè năm cuối cấp,
cơn mưa đầu mùa chợt buồn lắm. Giọt tiếc thương thấm sâu vào lòng đất theo sự
ra đi mãi mãi của một anh bạn không thân. Mưa đánh thức chuỗi cảm giác đầu
tiên mơ màng và phút chia tay ngậm ngùi luôn túc trực phía sau cánh cổng trường
im lặng. Mưa thấy em ngước nhìn mây
trời ảm đạm ngoài hành lang trước cửa lớp, vùng trời sâu vào đôi hạt ngọc long
lanh thoáng một nổi buồn nhẹ bỗng; mưa yêu những ngón tay em thon thon nghịch đùa từng hạt lạnh vô tư; mưa làm ướt chiếc áo
mỏng em mặc những buổi chiều lạc lối giữa
dòng người xe mắc cưỡi; mưa cho ai lẳng lặng nhìn em
ngẩn ngơ,
rất lâu…
…
Bạn bè ơi! Dù biết rằng trong khoảng thời gian này, các bạn
đang phải nổ lực rất nhiều để đạt được mục đích của mình, nhưng xin đừng để
tình yêu bạn dành cho những ước mơ lấn lấp đi tình yêu bạn dành cho bạn bè xung
quanh mình nhé. Trong cuộc sống, có những
thứ qua đi sẽ mãi mãi không bao giờ lấy lại được và ngay lúc này đây, đó
chính là giây phút chúng ta được ngồi học gần bên nhau, là tiếng cười ngọt ngào
tan trong niềm hạnh phúc tràn đầy, là giọt nước mắt mặn đắng lăn tròn trên sự
quyến luyến ta dành cho nhau đấy các bạn.
2011
Lớp trưởng
5.05.2012
Những Ngày Mưa Tôi Viết (Ẩn Danh)
Tháng 5, những cơn mưa đầu mùa lác đác rơi giữa cái nắng ban trưa nóng rát của Miền Nam, mưa chợt đến rồi cũng tan nhanh trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, mưa tạnh, bỏ lại sau lưng bầu khí hầm hực, hành hạ người ta đến phát “khùng”. Xem bản tin dự báo thời tiết mấy ngày qua mới biết, Sài Gòn, Bình Dương, Vũng Tàu và một số tỉnh Miền Đông khác cũng đã đón những trận mưa đầu tiên…
Mùa “ẩm ướt” chưa thực sự bắt đầu theo đúng bản chất và ý nghĩa của nó, vì có lẽ ai cũng biết, mưa gió trong Nam dữ dội và dai dẵng đến chừng nào…mưa gió trong Nam ướt đẫm những niềm vui nhỏ bé và cả những nỗi buồn không tên…
Cơn mưa đầu mùa bất ngờ kéo đến giữa lúc tôi còn đang loay hoay với mớ bài kiểm tra cuối học kỳ.Tôi 17, ở tuổi tôi bây giờ, việc học ngấu nghiến gần hết thời gian ít ỏi trong ngày, tuần này sáng tháng nọ, gần hai năm trời từ khi lên cấp III…, tôi “quần quật” với mớ sách vở hỗn độn chất đống trong phòng. Những tiết học chính khóa, những lớp học thêm đông đúc cả ngày lẫn đêm, những bữa ăn vội vàng cuốn tôi theo dòng thời gian ác nghiệt. Và tôi, không biết tự bao giờ, bị hất tung không thương tiếc khỏi những cảm giác bình yên. Khó khăn thật sự là khi người ta phải chịu đựng từng ngày qua đi bằng kiếp sống điên cuồng của một cái máy đã được lập trình sẵn. Cuộc sống tôi không có nhiều chọn lựa, giữa những cái rất muốn và những điều không bao giờ mong đợi…
------------
Chiều mưa…
Mưa tưới lên trái tim “khô cằn” những giọt mát ngập tràn bao kỹ niệm đã qua. Qúa khứ xa xăm gợi lại sau cơn mưa đầu tiên của mùa hạ gần hơn tôi tưởng. Đó là một tuổi thơ thầm lặng, một thời rong ruỗi đã mãi mãi nằm lại sau chương đầu cuộc đời. Mưa của những tháng ngày ấy dường như không bao giờ vội vã trong mắt lũ trẻ vô tư nơi cái xóm nhỏ ven thị trấn năm xưa. Đâu đó thăm thẳm trong màn mưa trắng xóa chiều nay, như còn vọng về tiếng cười đùa tinh nghịch của chúng. Chiếc thuyền giấy gấp vụn về chở những niềm vui thơ ngây theo dòng nước mưa trôi lạc vào dỹ vãng. Cơn mưa nào cho tôi quay ngược thời gian, để biết mình đã bỏ quên nhiều lắm…
------------
Mưa lặng lẽ…
Còn nhớ gì về một cái nhìn lén lút… giữa hai con người nữa phần quen biết mà nữa kia lạ lẫm đến ngạc nhiên. Ánh mắt dịu dàng ấy nhẹ lướt qua con tim rạo rực, thổi bay những rung cảm hạnh phúc lên trời cao.
Họ đâu phải là những tượng người bằng pha lê, nhìn nhau trong suốt chẳng thấy gì, thấy rõ chứ, rõ như ban ngày, vậy nhưng có điều gì thầm kín trong những lần chạm mặt tình cờ giữa đám đông chen lấn mỗi giờ tan trường?
Sự thật thì… một người đứng đợi một người dù biết người kia không bao giờ quay lưng bước về phía mình. Trong mắt một người, người kia chỉ có thể là bạn…hoặc giả là không phải thì cũng không thể hơn thế được nữa. Nói cho dễ hiểu thì tình cảm chỉ đến từ một phía, mà như vậy, người ta gọi là “đơn phương”…
Nhưng…
Cần ánh mắt ấy, nụ cười ấy để thấy đời rực rỡ, để ngày mới ấp ủ một hy vọng nhỏ bé vô cùng. Đó có phải là cái gì ảo tưởng, cái ảo tưởng xanh xao dụ dỗ người ta lang thang vào thế giới của những ý nghĩ rất đỗi mơ hồ. Thất vọng biết nhường nào khi chút bâng khuâng đầu đời, thứ tình cảm trong veo như hạt nước đọng trên chiếc lá nhỏ sau cơn mưa ta mong muốn cho đi bị chối từ ngay trong chính bản thân ta…
Im lặng đôi khi lại là lựa chọn thật ngu xuẩn. Muốn mà không dám, can đảm mà không bao giờ có cơ hội để được một lần “nói thẳng”. Một lần xoáy sâu vào đôi mắt kia để thỏa mãn cái ý muốn lâu nay vẫn rụt rè nấp sau lưng vẻ ngoài đầy thận trọng. Một lần đưa bàn tay nắm chặt bàn tay. Để ai đó biết rằng, tình cảm kia đã đến như thế nào. Một chút nhớ mong, phút bối rối chợt nghĩ lại làm sao qua mặt nổi cái thờ ơ đáng ghét.
Lời yêu thương ẩn mình sau một vỏ bọc quá hoàn hảo…
Vậy nên… dù gần lắm mà cảm giác như là quá xa…xa hơn bất kỳ khoảng cách nào người ta có thể mường tượng được. Gĩưa đó, mỗi bước thời gian đi qua là một nuối tiếc không gì bù đắp nổi…
-------------
Hạnh phúc mong manh tựa bong bóng nước nhỏ bé vỡ tan trên mặt đường. Không lâu nữa thôi, đoán chừng vào một ngày mưa ẩm ướt và lạnh lẽo, họ sẽ mãi lạc hướng nhau theo những ngã rẽ trên con đường định mệnh, trong giây phút ấy, chưa biết ai sẽ buồn hơn ai? Những kỷ niệm vốn dĩ mờ nhạt giờ còn lại gì đâu, lần cuối cùng quay mặt bước đi, đôi chân ai tàn nhẫn dẫm đạp tất cả… ánh mắt, nụ cười và một trái tim còn đập hoài nhịp hy vọng đến tận phút chót…
tiếng nấc nghẹn ngào chìm sâu vào tiếng mưa…thời gian xé rách một tình bạn im lặng và hơn thế nữa…
…
-------------
Một sớm mai thức giấc, chợt nhận ra cơn mưa từ đêm trước vẫn chưa tạnh. Bầu trời qua ô cửa nhỏ hiện lên là một khoảng không mờ mịt, bao phủ bởi những khối mây đen nặng trĩu nước. Buồn ngơ ngác nhìn về một sự thật ngao ngán. Làm sao chạy trốn nỗi ám ảnh giày vò lên từng suy nghĩ bấy lâu. Ai đó cho tôi bờ vai làm điển tựa đầu, bàn tay dẫn bước tôi qua lạc lõng, hay ít ra, hãy cùng chia sẽ chiếc ô nhỏ, để tôi được nép sát thân mình cho qua cơn mưa lạnh…
Mưa cho tôi khoảng lặng nghiền ngẫm, từng nghĩ… nếu tình yêu là một viên thuốc còn sót lại trong ngăn tủ thì những người bệnh như tôi phải khó khăn khăn lắm mới có thể tìm ra nó… để đến cuối cùng, sau một nỗ lực phi thường nào đó, khi có trên tay thứ mình cần, tôi sững sờ nhận ra viên thuốc ấy đã quá hạn sử dụng…Vậy đó, cuộc sống này bất ngờ như trò ú tim, một cuộc chơi không công bằng… và tôi…từng ngày cần mẫn trong vai kẻ ham vui chịu nhiều thiệt thòi.
Có những vết thương theo thời gian sẽ khỏi, nhưng cũng có những nỗi đau đeo bám ta qua bao năm tháng dài của cuộc đời. Không dữ dội như cơn mưa đầu mùa mà âm thầm bóp dập khao khát căng tròn nhiệt huyết cho ngày mai.
…Rồi mưa tạnh, lòng hụt hẫng, mệt nhoài…
Mùa mưa 2010
Đây là bài viết của một thành viên trong lớp 12A1 chúng ta. Vì một số lý do khách quan mà bạn đã xin được giấu tên. Ban biên tập tôn trọng ý muốn của bạn và tụi mình cũng đã chèn đúng bài nhạc bạn yêu cầu, mong bạn tiếp tục đóng góp cho loptuivuivui.blogspot.com nhé! (BBT)
2.27.2012
12.10.2011
Mưa (A-Nhi-Bảo)
.....Ngoài trời mưa vẫn ko ngừng rơi. Mưa năm nay đến sớmhơn mọi năm. Phải chăng những cơn mưa vô tình kia muốn đến thật sớm để nhắc tôi nhớ lại....Phải chăng chúng sợ những kí ức ấy sẽ trôi vào quên lãng như những hạt mưa năm nào... Mưa - ta ghét mi ;_;
Từ nhỏ tôi đã ghét mưa. Mưa làm quần áo mẹ phơi vừa khô lại trở nên ướt sũng, cặp sách của chị cũng bị mưa hành hạ ko thương tiếc. Sau cơn mưa mọi thứ đều trở nên ẩm ướt, trông đến khó chịu. Đáng ghét nhất chính là những cơn mưa đầu mùa. Hầu như năm nào chúng cũng làm tôi bị sốt cao. Và cứ ghét mãi như thế đến cách đây 3 năm tôi đột ngột ko ghét Mưa nữa. Trái lại tôi lại còn rất thích ấy chứ. Tại sao lại có sự thay đổi lớn như vậy??? Có phải tại anh.....
Từ khi có anh tôi thích ngắm mưa hơn. Thích đi bộ dưới trời mưa. Thích nghe tiếng mưa rơi tí tách trên mái ngói. Và thích nhất là được cùng anh ngắm mưa. Anh có nhớ lần đầu tiên 2 đứa gặp nhau trời cũng mưa to như bây giờ ko? Nhưng cơn mưa ấy ko lạnh lẽo ko cô độc như bây giờ. Trông nó thật cô độc, cô độc đến đáng thương phải ko anh. Chắc Mưa đã sớm nhận ra có một người ko muốn làm bạn cùng mình nữa. Tại sao lại như vậy? Do Mưa quá vô tình quá lạnh lẽo ư?
Àh! Anh còn nhớ sáng mưa phùn năm đó ko? Đó là một buổi sáng thật bình yên, đường phố khi ấy rất ít người qua lại. Đó là lần đầu tiên các ngón tay của 2 đứa chạm vào nhau. Các ngón tay khẽ chạm vào nhau, nhẹ như những hạt mưa đang rơi. Những hạt mưa phùn mỏng manh trong suốt rơi nhè nhẹ trên 2 đôi vai đáng thương đang chạy tìm chỗ trú. Nhưng Mưa ko hiểu tại sao dù bị ướt sũng nhứ thế nhưng nụ cười vẫn luôn nở trên môi 2 người ấy , ánh mắt họ tràn đầy hạnh phúc. Thật khó hiểu. Mưa ko thể hiểu nổi ! Anh có thấy khó hiểu như Mưa ko...
Cuộc sống như vòng tròn của chiếc bánh xe. Mọi thứ rồi cũng sẽ quay trở về điềm xuất phát, cuối cùng chỉ là một con số 0 vô nghĩa. Anh & tôi cũng ko ngoại lệ... Trời lúc đó mưa thật to...thật to, to đến mức phát sợ. Mưa thi nhau ồ ạt đổ xuống. Những hạt mưa lạnh buốt, được tiếp thêm sức mạnh của cơn gió vô tâm như muốn xé nát da thịt tôi để xuyên thẳng vào bên trong cơ thể, len lỏi khắp mọi nơi, rồi cuối cùng đổ hết về tim, dồn hết tất cả sự đau đớn nơi đó. Mưa thật tàn nhẫn. Lúc ấy mọi thứ xung quanh tôi im lặng...thật im lặng, mọi vật như mất hết linh hồn. Những hạt mưa khi ấy sao lại có vị mặn chát. Tôi ko nghe được gì ngoài tiếng mưa ác nghiệt cùng một giọng nói mà hình như đã rất quen thuộc với tôi từ lâu. Giọng nói ấy phát ra rất nhiều rất nhiều âm thanh nhưng tôi ko tài nào nghe được. Mãi đến khi về đến nhà, phải cố gắng lắm tôi mới nhớ được, nhưng chỉ nhớ được 3 tiếng, chi duy nhất 3 tiếng mà thôi : "Mình chia tay." Từ lúc ấy, tôi quay trở về như trước đây - ghét Mưa.
Tại sao vậy? Vì tôi quá cố chấp ư? Anh đã ngàn lần nói tiếng yêu tôi,tôi cũng yêu anh. Có thể tình yêu của tôi ko mãnh liệt bằng anh. Nhưng tôi biết chắc rằng tôi thật sự rất rất yêu anh. Vậy mà tại sao tôi ko thể nói tiếng yêu anh. Từ khi gặp anh đôi môi tôi chưa 1 lần thốt ra thành tiếng 3 chữ "em yêu anh". Và có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ nghe được, sẽ mãi mãi...mãi mãi... Xin lỗi anh...
Ngoài trời mưa cứ rơi...cứ rơi mãi ko thôi. Cơn mưa ko chịu dứt như đang cố dày vò một tâm hồn tội lỗi nhưng lại thật đáng thương. Mưa ơi ! Ta xin mi, hãy mau ngừng rơi đi. Ký ức ơi, phải làm thế nào ngươi mới chịu buông tha ta đây. Tại sao ngươi ko ra đi như cơn Mưa năm nào?
Mưa - ta ghét mi.
12.09.2011
Hương Vị Cuộc Sống (Mỹ Tiên)
Viết lúc 8:22 tối 11/03/2010
Giờ thì tui biết rằng "vị ngọt" c.sống ko chỉ có ở kẹo anpenlipe mà tui giành của thằng v.trung hùi chiều... càng ko có trong những điều mà tui từng cho là ngọt ngào nhất!!! . Có lẽ vị ngọt nằm ở những điều mà chưa bao giờ tui nhận ra..
biết lun cả "vị cay' ko chỉ có trong trái ớt mà tui cắn vào lúc chìu cho bớt xì_chét ... mà nó còn có trong dòng nước mắt từ khóe mắt trong một buổi chiều khi tui nhận ra khong gì là mãi mãi...^^

Cái này còn hay hơn khi tui phát hiện rằng "vị chát" đâu chỉ có trong miếng chuối chát khi ăn bò nướng lá lốt cùng thằng Tiến... Nó chát .. chát thiệt chát... khi tui để "nó" nằm lại trên cổ mình..
Còn vị gì nữa nhở ??? àh ! vị mặn... ko chỉ có trong bịch muối mà h.anh đem lên ăn mận hum nọ, mặn ! mặn ơi là mặn khiến tui phải uống liền một lúc 3ly nước trong buổi tối khi nghe câu "sau này tui sẽ bù đắp cho bạn , bạn àh... bạn đừng buồn ..." và khi biết rằng tự dưng không làm gì mà mang tiếng là đứa nhìu chiện bí mật gì cũng đi nói... vv
Đắng ! đắng ko chỉ là trong viên thuốc cảm panadon hằng ngày tui uống khi bị viêm mũi dị ứng ... đắng chát khi tui đứng như trời trồng vì quê zới 2 đứa bạn thân và thằng Phú ròm ... tui ko hiểu sao khi tui lại cảm nhận được cái vị đắng này sau khi cái thứ đó đập vào tay mình ... Để rồi cái bóng đó khuất xa một chút .. tui tìm hem bít tìm cái gì nữa => cúi cùng thấy cái bóng đang chơi soccer... haha !
Còn quá nhiều vị trong cuộc sống mà Tiên tui chưa nhận ra được ... ! khi nhận ra rồi thì nó cũng đã làm mình zui hay tức giận oy... vì vậy sẽ nhấm nháp nó từng chút một ... ko bỏ sót để bít rằng trong những ngày vứa qua mình yếu đuối và dại khờ đến mức nào ... !
bài blog hum nay được tui viết sau bao bực bội , đau khổ lẫn trằn trọc nhìu đêm hem ngủ(ghê chưa ^^) + thêm hùi chìu mới viết văn nộp cho cô... ho`ho` ! thui blog đã dài xin pipi mọi người mình lên nhà nội thi hành nhiệm vụ cao cả "ngủ" hixhix ! dù tui mún típ tục online lém...
9.01.2011
You Are My Star - Điều Cậu Không Biết..!
Cậu biết không..? tớ có
nhiều điều muốn nói..!
Cậu biết không..?!.Tớ đã
đau khổ thế nào khi lần đầu tiên tớ đánh mất đi nụ cười của mình, lúc
ấy tớ đã không còn biết zì nữa..và rồi tớ thật may mắn khi gặp
cậu..cậu biết không!?!tớ thật hạnh phúc biết dường nào khi tìm thấy
nụ cười mới từ cậu..
Trước lúc gặp cậu..tớ
hụt hẫng và không biết nói với ai..tớ như người bị bỏ rơi...lúc đó
tớ thấy bơ vơ lắm..chả ai quan tâm đến cảm xúc của tớ..và có nói ra
thì họ chẳng hiểu tớ..nhưng với cậu thì khác...cậu đã đến và cho
tớ cảm nhận luồn sinh khí đang thổi qua..và tớ đã thay đổi..Tớ đã
thấy được những bông hoa xinh đẹp đang hé nở nơi vực chết, sỏi đá khô
cằn..!
Cậu biết không..tớ đã
như người mộng du, vô giác được cậu đánh thức từ cửa vực..tớ đã
cảm thấy được sự quan tâm,và cảm thấy cuộc sống này thật ý nghĩa
biết mấy..nhờ vào cậu đấy..
Nhờ vào cậu mà tớ cảm
thấy cuộc sống này thật tươi đẹp..! Là cậu đã cho tớ cảm giác tin
tưởng và hy vọng vào một tương lai..Là cậu đã đánh thức tớ dậy vào
mỗi buổi sáng..cho tớ thấy được vẻ đẹp của buổi sáng an lành. Và
rồi có cậu tớ đã thấy bầu trời mõi ngày thật tuyệt đẹp..trong tớ
thì bầu trời ấy thật đẹp mặc cho mọi người nghĩ nó thế nào..
Nhờ cậu mà tớ cảm thấy
thức đón chào ngày mới thật là thú vị,và cảm thấy hạnh phúc khi
cùng đón ngày mới với cậu, chỉ một cử chỉ nhỏ gởi lời chúc
buổi sáng đến mọi người cũng đã làm tớ hạnh phúc.cậu biết không..?
là cậu đã dạy cho tớ biết cách ban bố niềm vui sướng và vung đấp
tình cảm với mọi người....mặc dù tớ và cậu không cùng ngắm ánh
bình minh buổi sáng,nhưng tớ biết buổi bình minh ấy sẻ rất đẹp...
Cậu biết không..là vì
cậu mà mỗi ngày tớ đều dạo bước trên zing này, cho dù lúc trước tớ
đã có những câu hỏi ngớ ngẫn "zing là zì..!"
Tớ đã vui sướng..khi
thấy được cậu mỗi ngày..dầu chỉ là qua những dòng tin nhắn..
Và cậu biết không..tớ
đã lo lắng biết mấy khi không thấy cậu trả lới tin nhắn của tớ..và
rồi tớ cảm thấy buồn lắm..
Tớ đã tin tưởng cậu rất
nhiều...là cậu..chính là cậu đã cho tớ những can đảm để đối mặt
với thách thức..cậu đã cho tớ cảm giác được nương tựa mỗii khi tớ
gặp chuyện rất rối...
Và tớ đã từng cảm động
đến rơi nước mắt với những quan tâm của cậu..mõi lúc khó khăn tớ
điều cùng cậu giải quyết và chia sẻ với mình..cậu biết không ..chỉ
cần 1 cử chỉ quan tâm với mọi người là đơn giản nhưng với tớ thì nó
thật ý nghĩa và đã đủ xoa dịu nỗii buồn của tớ..
Dường như cậu đến bên
cuộc đời của tớ thật tình cờ..nhưng với tớ thì cậu không đơn thuần
là một người bạn bình thường để giải khoây trên mạng..mà cậu là một
người bạn tốt mà tớ tin tưởng...với tớ cậu là một người bạn thật
sự...
Cậu biết không..cậu đã
cho tớ biết được giá trị thật của nụ cười,của nỗii buồn..và giọt
nước mắt hạnh phúc..Nhờ có cậu mà tớ thấy rằng tớ đã được cuộc
sống này ưu ái...đã không phụ lòng tớ khi tớ đã xem tình bạn là
trên hết..đã cho tớ sức mạnh của tình bạn..
Cậu biết không..mõi lần
tớ lên zing chỉ muốn gặp cậu đầu tiên..tớ chỉ cần thấy một dòng tin
nhắn ngắn của cậu là thấy vui rồi..
Cậu biết không..cứ mõi
ngày trôi qua..tớ đã xem cậu như một người tri kỷ..có những chuyện
buồn vui zì tớ cũng muốn nói cùng cậu..người đã ban tặng tớ nụ
cười.là cậu..chính là cậu..
Có lúc tớ cảm thấy cô
đơn vô cùng với nỗii buồn vây quanh..cậu biết không..người lúc này tớ
nghĩ đến là cậu đấy...! tớ ngồi ở một góc..và nhìn lên bầu trời
lấp lánh những ngôi sao..tớ nhìn một ngôi sao sáng nhất và nhấp
nhánh như đang muốn nói điều zì..và rồi tớ nghĩ đó là cậu...và
rồi tớ nghĩ đó là cậu..tớ đã nhìn ngôi sao và nói hết những diều
đang buồn bực trong lòng,,như đang nói với cậu...
Tớ luôn nghĩ..dù sau này
thế nào thì tớ luôn là bạn tốt của cậu..
Cậu biết không.....
Tớ với cậu chỉ là
Penfriend, nhưng tớ lúc nào cũng mong cậu sẽ hiểu..với tớ..tớ sẽ không
ngại ngần khi cùng cậu sẽ chia những khó khăn..tớ luôn muốn cùng cậu
chiến đấu ,cùng khóc cùng cười..và cùng bước trên con đường phía
trước..tớ luôn muốn cậu hiểu rằng cậu sẽ không hề đơn độc..vì luôn
có tớ đây..
Mặc dù có những chuyện
bí mật mỗi người phải tự giải quyết ..nhưng tớ thì lúc nào cũng
chia sẻ với cậu khi nhìn lên ánh sao lấp lánh kia..cậu cũng vậy
nhé..! you're my star...như thế là cậu đã chia sẽ với tớ rồi đó..lúc
đó cậu sẽ thoải mái phần nào và tớ cũng nhìn lên bầu trời ấy và
thấy vui khi củng cậu sẽ chia những nỗii niềm.
Và cậu có nghĩ Tớ nói
có lố bịch hay không..nhưng cậu cũng nên nghĩ rằng tớ không phải là
đứa dễ tin người mà tớ chỉ là quá đề cao tình bạn và muốn
nói..những gì tớ cảm nhận về cậu là xuất phát từ một tình bạn
chân thật.
Cậu biết không...những
lúc,như những ngày gần đây..tớ đã lo lắng và buồn lắm khi chả thấy
cậu..tớ không biết cậu có chuyện gì hay không..và tớ đã buồn rất
nhiều..tớ sợ rằng cậu sẻ không còn muốn nói chuyện với tớ ..tớ sợ
tớ sẻ mất đi nụ cười một lần nữa..
Tớ muốn nói với cậu :
Tớ cám ơn Cậu..những gì
cậu đã làm cho tớ..cảm ơn cậu đã là bạn của tớ..
Tớ không biêt cậu có
thật lòng và tin tưởng tớ như tớ đã tin tưởng cậu không..nhưng thật
cảm ơn cậu đã là bạn của Tớ...Cậu..! Từ lâu tớ đã xem cậu là một
người bạn không thể thiếu của tớ
Tớ không biết khi cậu
đọc những dòng chữ này cậu có biết là tớ viết cho cậu hay
không..và có hiểu được tình bạn chân thành mà tớ dành cho cậu hay
không
Không biết cậu đối với
tớ như thế nào..nhưng Tớ muốn nói với cậu rằng: CẬU MÃI LÀ NGƯỜI
BẠN TỐT TRONG LÒNG TỚ..
Tớ mong rằng cậu đừng
để nụ cười mà cậu đã mang đến cho tớ vụt mất, tớ sẽ không
chịu nỗi khi đánh mất một lần nữa.
Lúc nào tớ cũng muốn
nói: YOU ARE MY STAR...!
Viết lúc 11:45 tối 31/08/2011
8.10.2011
Mọi Chuyện Rồi Cũng Sẽ Qua!!!! (Hoàng Yến)
Đăng ngày: 14:09 11-08-2009
Đây là câu nói mà chúng ta thường dùng để an ủi bản thân cũng như an ủi những người xung quanh khi phải đối mặt với khó khăn, thử thách trong cuộc sống. Thoạt nghe, nó có vẻ chỉ thiên về lý thuyết và phi thực tế. Thế nhưng khi áp dụng, hẳn bạn sẽ thấy tác dụng to lớn của nó cũng như cảm nhận dc những giá trị thiêng liêng mà cuộc sống mang lại cho mình.
Cuộc sống của chúng ta ko ngừng biến đổi và chẳng có điều j tồn tại vĩnh viễn. Suy nghĩ của ta hình thành, thay đổi rồi cuối cùng biến mất. Một năm học mới với biết bao khó khăn thử thách mà chúng ta buộc fai đối mặt cuối cùng cũng sẽ trôi wa. Hay khi yêu , người ta thường nói với nhau những lời thề nguyền son sắt rồi theo thời jan, mọi thứ có thể đổi thay. Cũng như vậy, sau một trận cãi nhau, bạn cảm thấy bị tổn thương và nghĩ rằng mình sẽ ko bao giờ wan tâm người kia nữa. Nhưng khi cơn giận đi wa, mọi chuyện trở lại bình thường và bạn lại thấy yêu họ vô cùng. Đó là những quy luật của cuộc sống mà dù bạn có thừa nhận hay ko thì nó vẫn tồn tai như vốn có.
Cuộc sống của chúng ta ko ngừng biến đổi và chẳng có điều j tồn tại vĩnh viễn. Suy nghĩ của ta hình thành, thay đổi rồi cuối cùng biến mất. Một năm học mới với biết bao khó khăn thử thách mà chúng ta buộc fai đối mặt cuối cùng cũng sẽ trôi wa. Hay khi yêu , người ta thường nói với nhau những lời thề nguyền son sắt rồi theo thời jan, mọi thứ có thể đổi thay. Cũng như vậy, sau một trận cãi nhau, bạn cảm thấy bị tổn thương và nghĩ rằng mình sẽ ko bao giờ wan tâm người kia nữa. Nhưng khi cơn giận đi wa, mọi chuyện trở lại bình thường và bạn lại thấy yêu họ vô cùng. Đó là những quy luật của cuộc sống mà dù bạn có thừa nhận hay ko thì nó vẫn tồn tai như vốn có.
Hãy sống vui vẻ, yêu đời và tin tưởng vào tương lai, đó là điều mà tôi muốn chia sẻ với các bạn lúc này. Bao giờ cũng vậy, dù bạn có tỏ ra lo lắng, đau khổ hay như thế nào đi chăng nữa thì chắc chắn rằng cuối cùng, mọi chuyện cũng sẽ dc giải quyết một cách ổn thỏa.
Năm 11t, trong một tai nạn, tôi đã mãi mãi mất đi người bác của mình_1 người luôn yêu thương tôi và tôi cũng như thế. Lúc đó, tôi cảm thấy đau khổ và tuyệt vọng hoàn toàn. Thế nhưng theo thời gian, nỗi đau ấy trong lòng tôi dần dần nguôi ngoai, vì tôi hiểu rằng, ko j có thể tồn tại mãi mãi. Con người chúng ta cũng vậy, cuối cùng rồi cũng sẽ trở về với cát bụi mà thôi. Giờ đây, mỗi lần nhớ đến Bác, tôi lại cảm thấy hạnh phúc vì mình đã dc làm cháu của Bác. Có thể nói, điều duy nhất giúp tôi vượt wa giai đoạn đầy khó khăn đó là việc tôi luôn tự nhủ với mình rằng cuối cùng, mọi chyện cũng sẽ trôi wa, buồn đau cũng chẳng giúp dc j cả. Thời gian thật sự là liều thuốc hữu hiệu có khả năng chữa lành mọi vết thương.
Tôi tin rằng triết lý này cũng sẽ có tác dụng với bạn. Khi bạn tin vào sự nhiệm màu của thời gian, bạn sẽ cảm thấy dễ dàng hơn khi đối mặt với những khó khăn trong hiện tại. Bạn sẽ ko fai mất nhiều thời gian để nghĩ ngợi, đau buồn hay tiếc thương cho những j đã mất vì bạn biết rằng ko j có thể tồn tại mãi mãi (kể cả chúng ta). Chính những suy nghĩ này sẽ giúp bạn sống lạc quan, thoải mái đồng thời cảm thấy tự tin hơn. Và khi đó, bạn sẽ dễ dàng tha thứ để yêu thương tất cả mọi người !!!!!!!!!!!!!!!!!!!!
P/s : tôi muốn gửi tặng bài này cho các bạn của tôi ( Ngân, Mơ,Tiên, T.Phú ). Phúc đã ra đi, đó có thể là một điều mà các bạn ko thể nào chấp nhận dc. Nhưng hãy tin vào liều thuốc của thời gian và quy luật của cuộc sống, các bạn nhé ! ''Mọi chuyện rồi cũng sẽ wa mà'' .
8.01.2011
Tìm Lại Khoảnh Khắc (Thảo Nguyên)
Những ngày chiều mưa.....tôi lại không sao hiểu nổi mình...bao cảm xúc sâu lắng của bao ngày qua lại hiển hữu về...nó làm cho tôi có một cảm giác thật khó tả...không thể có thứ ngôn từ nào định nghĩa được cái cảm giác lúc ấy . Phải chăng đây là cái thứ được gọi là trâm trạng của một học sinh cuối cấp III, sắp phải tạm biệt nơi mình được sống với những ngày tháng hồn nhiên của tuổi học trò!với những thân tình bạn bè!để rồi phải bước vào đời...đầy phức tạp...đầy sự thách thức…và rồi những tháng năm lăn lộn ngoài cuộc sống sẽ ấy vùi lấp đi những hồn nhiên của thời học sinh, những lo toan cuộc sống sẽ chôn vùi đi những khoảnh khắc, những kĩ niệm dưới mái trường đầy mến yêu....!Chỉ nghĩ đến đây thôi...tôi cảm thấy bồi hồi....cảm thấy sợ....! Sợ rằng mình sẽ không còn được sống như bây giờ...không còn những ngày tháng vô tư không nghĩ ngợi cứ vui vẻ bên bạn bè, bên vòng tay che chở của thầy cô....Sợ rằng khi bước vào đường đời..chốn danh lợi phồn hoa, tôi có còn tìm thấy được những khoảnh khắc tuyệt vời như ở nơi này không!
Ngoài trời cứ mưa...mưa..mãi...Và cảm xúc của tôi cứ dân tràng theo màn mưa....! Cứ thế...cứ thế…tôi không còn tập trung gì đến những diễn thuyết của thầy giảng bài nữa! Bây giờ hồn tôi đang ở đâu đâu...Ah..,thì ra bây giờ tôi đang thả hồn ngoài kia...ngoài trời mưa kỉ niệm, để ngắm nhìn thật lâu cái nơi mà tôi cảm thấy xa lạ mà giờ lưu luyến, luyến lưu! Tôi... ngước nhìn qua khung cửa sổ...nhìn những cảnh vật xung quanh...từng hàng ghế đá những giờ trống tiết ra ngồi trò chuyện...cổng trường...nơi ta ngập ngừng, mới ngày nào bở ngở bước vào,nhìn qua nhà xe.., căn tin...và nhìn chi tiết khuôn viên của trường mình, nơi nào ta đã để lại những kí ức...! nhìn những cậu nhóc chơi thể thao ngoài trời mưa…tôi lại nhớ...nhớ lắm những khoảnh khắc vui đùa bên các bạn..những ngày trống tiêt, ngồi túm tụm lại với nhau trò chuyện, ăn quà vặt...những hình ảnh, những lúc giành giật nhau từng miếng xoài...thật là vui...thật là hồn nhiên....và những lúc khó khăn ta tìm thấy được tình bạn....
![]() |
| Nhà xe một chiều mưa tầm tã...(chụp từ phòng bảo vệ) |
Thế nhưng ngày qua ngày...những khoảnh khắc mà tôi đã gởi gắm theo màn mưa...cứ tìm về mỗi khi cơn mưa....tìm đến.!không biết là các bạn có thế không nhĩ, nhưng tôi là thế! Có lẻ tôi là con người nhạy cảm và sống nội tâm quá chăng?! Hể có trời mưa…hay chuyện gì đó đơn giản cũng tác động đến tôi ! ngay cả nhìn thấy chiếc lá rơi...tôi cũng cảm thấy bùn...nhặc chiếc lá lên và cứ nghĩ nghợi.......
![]() |
| Giờ giải lao qua ô cửa sổ lớp học... |
Viết lúc 2:35 chiều 03/12/2010
7.31.2011
J ♥ J (Huyền Anh)
Hờ! hờ! mưa như vầy làm sao đi học bây giờ (nói thì nói vậy chứ trong thâm tâm cầu mong mưa lớn hơn nữa ak!) thế nhưng ước nguyện của nó chẳng thành sự thật được, vì ngoài trời mưa đang từ từ bắt đầu tạnh.
Bước chân xuống nhà, đi qua một hành lang tới một nhà kho, bên trong chứa bao nhiêu đồ đã từ lâu không sử dụng đến, kể cả chiếc xe đạp đang tựa vào tường vẫn còn mới, tuy bị đắp trên mình một lớp bụi. Đơn giản thôi! Đã từ lâu nó không được đụng tới cũng là vì để tránh việc đi học bằng xe đạp, nói đúng hơn là chiếc xe đạp đó đã có những kỉ niệm đối với nó, bây giờ là quá khứ.
1 năm 4 tháng 10 ngày…cũng là một khoảng thời gian khá dài để nó đủ dũng cảm có thể đi học bằng xe đạp, mà những khoảng thời gian trước nó đành lòng vứt bỏ vào nhà kho. Thế nhưng sao mà nó nhớ kĩ wah zậy. Chắc có lẽ đó là mốc thời gian gì khá đặc biệt đối với nó, phải chăng đó là lý do khiến nó không đi học bằng xe đạp?
Bánh xe vẫn cứ lăn tròn trên đường vẫn còn ướt sau trận mưa vừa rồi, và suy nghĩ của nó cũng xoay tròn theo vòng quay của xe đạp. Bỗng cái gì đó sốc vào mũi nó, có một thứ gì đang chặn ngang cổ họng của nó…và sau đó…là nước mắt và tiếng nấc của nó vang lên, phải chăng nó đang bị đau, cái gì đang làm nó đau hay là cái gì đó đã bay vào mắt nó… Đúng vậy, có cái gì đó đã làm nó đau mà đau tới tận tim nó. Nó thắng phanh và dừng lại, chẳng hiểu điều gì đó đã làm nó khóc, nó vứt xe đạp bên lề đường chạy thật nhanh về phái bên trái đầy những cây bằng lăng trãi dài dọc đường…nó khụy xuống và khóc, ánh mắt nó hướng về phía cây bằng lăng gần nó nhất, có cái gì đó đang lôi cuốn ánh mắt của nó chăng? Đúng thế! Trên thân cây có khắc hình trái tim và dòng chữ: “P/s: J loves J” Phải chăng đây là mật mã hay ký hiệu của một ai đó. Từ “love” là iu, vậy J là tên của ai đó mới iu được chữ J thứ hai, và trái tim là biểu tượng của tình iu. Đúng rồi! chắc là như vậy rùi, mà tại sao nó lại khóc khi nhìn thấy những ký hiệu như vậy, trong khi tên của nó là Nghi, lại bắt đầu bằng ký tự “N”. Vậy P/s: J loves J” là ký hiệu của ai, phải chăng dành cho nó hay chỉ vô tình đọc được…
Nó đứng dậy, rùi tiến lại gần cái cây đó, từ từ đưa những ngón tay của nó lên gần hình ♥ và dòng chữ…Giờ thì nó không khóc nữa mà thay vào đó là một nụ cười hạnh phúc như một đứa bé được mẹ cho kẹo vậy!
Không biết nó đã nghĩ gì, thế nhưng giờ thí nó đang ngồi trên xe đạp, tiếp tục hành trình đi tìm kiến thức…hjhjhj (nói nghe thấy ớn quá, đi học mà nói nghe thấy sang ghê he he he). Chiều xuống, đúng vào lúc nó đang đi học về thì những giọt nước sau cơn mưa vẫn còn đọng lại trên lá, ánh nắng buổi chiều có chút gì huyền ảo pha lẫn màu đỏ và màu vàng chiều xuyên qua những kẽ lá đan xếp xít nhau, trông thật đẹp và lãng mạn ghê. Làm cho nó phải buộc miệng nói như người vô hồn: “Phải chi giờ có…!”
Cất xe vào nhà kho, tắm rửa, ăn cơm và bây giờ…ngồi một mình bóp chân (vì đã lâu không đạp xe) và suy nghĩ về những chuyện chiều nay mình đã làm. Nó cũng không biết tại sao lại lấy xe đạp đi học, chắc là nó đã đủ can đảm đối diện với quá khứ, và cũng không biết tại sao lại chạy vào những hàng bằng lăng, chắc là vì nó…muốn ôn lại quá khứ. Nó cảm thấy có sự mâu thuẫn trong hành động và lý trí của nó, nó đã quyết định từ bỏ quá khứ nhưng sao giờ lại…Nó đứng dậy, lấy hết sức cố tự xoay đầu mình vài chục lần, như hình phạt vì đã hành động như vậy. Sau khi đã bình tĩnh và làm chủ đầu mình đang cứ xoay xoay và nặng trịt nó quyết định online để thả hồn vào thế giới, không ôm chặt những suy nghĩ vẫn vơ của mình.
“You have 1 new message” Nó click vào và một trang mở tra. Nó không thể tin vào mắt nó nữa, người gửi với cái tên “J♥J”. Phải chăng chiều nay nó đọc được từ đó trên thân cây và giờ có một người với tên “J♥J” gửi cho nó một cái gì đó, phải chăng câu đó có ý nghĩa gì đối với nó, và phải chăng người gửi lá mail cho Nghi là người đã viết lên câu “J♥J” trên thân cây.
Nó trầm ngâm một hồi, và giờ nó đang phân vân, nên đọc hay không? Và quyết định của nó là “click”.
Cảm giác bị sốc vào mũi, bị chặn ngang cổ họng lại xuất hiện với nó…và bạn biết đều gì tiếp theo rùi đó.
Dưới ánh mắt nó đang hướng tới là những tấm hình của một đôi bạn có thể gọi là hơi đặc biệt đang vui vẻ trong buổi tiệc đi pinic cùng với bạn bè…2 nhân vật chính trong hình thì nó đã thủ hết một vai rồi!
Chắc giờ chúng ta cũng hiểu ra điều gì rùi chứ?
Kéo thanh trượt khá dài, đương nhiên vì số lượt hình đăng cũng không phải ít…Nước mắt của nó cứ tuông, tay thì vẫn cứ kéo thanh trượt, kết thúc những tấm hình là một đường link nhạc, “click” vào thì mở ra một trang web nhạc với bài hát “Một lần nữa được yêu”…và sau đó là một tiếng nấc và nhiều tiếng nấc khác nữa thay vào đó là những giọt nước mắt đang chảy trên gương mặt của nó.
“Tại sao, Tuấn lại gửi những tấm hình mà mình đã cho đi vào quá khứ, tại sao lại gửi bài hát này…và tại sao gửi đúng vào ngày hôm nay, khi mình đang bấp bênh trong lối suy nghĩ và hành động của mình…”. Nó trách cứ tại sao Tuấn người bạn trai của nó lại làm như thế, thế nhưng tại sao nó không nghĩ lại chính nó, tại sao trong tủ đồ của nó còn giữ những lá thư ngày nào 2 đứa làm quen nhau…và kể cả những tấm hình nó vừa được xem xong, và tại sao, chiều nay nó lại lấy xe đạp ra mà đi sau 1 năm 4 tháng 10 ngày giờ thì giải thích được rùi, là vì nó muốn ôn lại những kỉ niệm giữa nó và Tuấn, và hành động của nó chạy vào những cây bằng lăng là vì chính nơi đó nó và Tuấn từng có những kỉ niệm đẹp mà có thể trong ký ức của nó sẽ không bao giờ phai nhòa được.
‘’…
-Hù!
-Hít hồn. Tuấn nói
-Đang làm gì zậy?. Nó hỏi
-Đang khắc tên nè!
-Tên của ai zậy?
-Của hai đứa mình. Tuấn nói
-“T” là Tuấn, “N” là Nghi. Mà sao khắc là “J” và “J” kỳ zậy? Nó hỏi
Tuấn cười khẽ và lấy tay vuốt nhẹ tóc nó và nói: “Khờ quá!”.
Nó cứ tiếp tục hỏi Tuấn: “Sao kỳ zậy?” cho đến khi đã khắc xong, và câu trả lời vẫn là “Khờ quá”
…”
Nó đã quyết định quên đi quá khứ, quên đi Tuấn. Mà tại sao, nó lại khơi gợi lại những kỉ niệm đáng lẽ không nên nhớ…và giờ đây lại thêm một lá mail gửi cho nó, giúp nó nhớ thêm về những kỉ niệm trong quá khứ…và nhớ về Tuấn của “nó”. Nó không biết Tuấn làm như vậy vì mục đích gì sau những ngày không liên lạc với nhau. Kể từ ngày Tuấn theo ba mẹ ra nước ngoài du học thì giờ đây…Nó cũng không biết nên zui hay nên buồn nữa! Vì chính bản thân nó cũng không biết nữa mà. Nó cảm thấy như một giấc mơ, mới chiều nay nó còn nhớ về Tuấn thì bây giờ lại có sự xuất hiện của Tuấn. Nó thực sự đang bị bấp bênh và mất thăng bằng trong lý trí của nó.
Nước mắt và những tiếng nấc cùng theo nó vào trong giấc ngủ khi nào nó không hay biết…cho mãi tới sáng nó bị mẹ đánh thức để đi học.
-Nghi ơi! Hôm nay mẹ chở hay con tự đi đây? Mẹ nó hỏi.
-Dạ thôi! Để con tự đi cũng được mẹ ạh!

Cũng như mọi ngày, sao hôm nay nó thấy con đường đến trường sao mà xa wah, phải chăng nó đang chạy trốn, đang né tránh ký ức mà nó và Tuấn từng có với nhau trên những nẻo đường tới lớp cùng với chiếc xe đạp. Bỗng nó tăng tốc, chạy thật nhanh khi trước mặt nó là hai hang bằng lăng mà hôm qua nó từng tới, không giống hôm qua, nó không vào mà cũng không them nhìn vào một giây nào cả.
Và cũng vì thế, nó cũng không biết chuyện gì đã xảy ra…ngoài cái cây kia được khắc chữ thì những cái cây khác cũng đã được khắc giống nhau cùng với hình ♥ và câu “P/s: Tuấn loves Nghi”.
7.17.2011
Một Thời Để Nhớ (A-NHI-BẢO)

Chỉ còn chưa đầy 2 tháng nữa thôi là nghỉ hè rồi. Kỳ nghỉ hè cuối cùng trong đới hs của mình. Trong suốt 2 năm học ở trường PT, giờ đây tôi đã hiểu được phần nào cảm giác của một đứa hs cấp ba, mà đặc biệt là một nữ sinh như tôi. Trong suốt quãng thời gian vừa qua, trong tôi đã có rất nhiều thay đổi lớn.
Cuối cùng thi sao chứ? Tôi giờ đã nhận ra rằng chỉ có đám bạn thân mới thực sự quan trọng đối với tôi hơn cả, chỉ có họ mới thật sự đối xử tốt với tôi nhất. Thật khó tìm được những người bạn tốt như họ. Những người bạn tôi mới quen kia cũng rất tốt, khoảng thời gian tôi đi chơi chung với họ tôi thực sự rất vui, đó sẽ mãi là những kỷ niệm đẹp của thời hs mà tôi đã may mắn có được. Tôi sẽ ghi chép chúng thật cẩn thận trong trí óc cúa mình bằng một loại viết cực xịn ko bao giờ phai màu. Nhưng tôi cảm nhận được một điều, rằng giữa tôi và họ có một cái gì đó vô hình chặn lại, làm cho chúng tôi có một khoảng cách ko thể nào lại gần nhau được. Phải chăng do thời gian quen biết giữa tôi và họ quá ngắn chăng? Tôi cũng ko biết nữa.Nhưng dù thế nào đi nữa họ vẫn mãi là những người bạn tốt of tôi.
Giờ đây tôi đã chơi thân lại với đám bạn cấp hai như trước. Tôi đã biết tập trung vào học nhiều hơn. Giảm bớt thời gian đi chơi đến mức tối thiểu. Đôi khi nghĩ lại tôi thấy thật có lỗi với các bạn ấy. Phải chi lúc ấy tôi giành nhiều thời gian hơn cho các bạn thì hay biết mấy. Chắc lúc ấy các bạn đã buồn và thất vọng về tôi nhiều lắm. Xin hãy quên hết quá khứ và chúng mình sẽ trở lại là những người bạn thân như trước kia nha ! Minh yêu các bạn nhiều lắm.
Hãy biết nâng niu & trân trọng những gì mình đag có, đôi khi bạn nghĩ đó chỉ là những thứ thật nhỏ nhoi, nhưng khi mất đi bạn mới thật sự thấy hết được giá trị của nó đối với bạn. Đừng để miệng của bạn fảii thốt ra câu : “ PHẢI CHI LÚC ẤY .... THÌ HAY BIẾT MẤY." Hãy đừng để mọi thứ trở nên quá muộn màng. Đây xem như là một bài học quý giá mà tôi tự rút ra cho mình nhờ vào sự trải nghiệm của chính bản thân tôi.
ƠI, HỌC SINH ! MỘT THỜI ĐỂ NHỚ. TA SẼ MÃI KO BAO GIỜ QUÊN ĐƯỢC MI. M CHÍNH LÀ MẢNH GHÉP ĐẦY SẮC MÀU NHẤT TRONG BỨC TRANH CUỘC SỐNG CỦA ĐỜI TA.
4.07.2011
Cái Hộc Bàn (Yến Ngọc)
Coù leõ khi noùi veà tuoåi hoïc troø thì ai ai cuõng nghó ñeán nhöõng thöù chaúng haïn nhö aùo daøi, saùch vôû, xe ñaïp, …. Nhöng rieâng toâi thì hình aûnh ñoïng maõi trong kí öùc cuûa toâi laø hình aûnh ……Caùi Hoïc Baøn!!!!!Caùi hoïc baøn coù leõ ñoái vôùi moät ai ñoù laø xa laï nhöng ñoái vôùi toâi ñoù laø moät nôi chaát chöùa bieát bao kæ nieäm cuûa tuoåi hoïc troø chuùng toâi: Caùi hoïc baøn cuûa moät thôøi aùo traéng.
Caùi hoïc baøn laø nôi maø tuïi hoïc troø mình ngaøy naøo vaãn hay thoø tay vaøo caùi nôi maø coù theå goïi noù laø “ choã bí maät” ñeå thi nhau loâi nhau bao nhieâu laø baùnh traùng, xoaøi muoái,…..OÂi ñoù laø nhöõng moùn ruoät cuûa boïn hoïc troø tuïi mình vaø caû nhöõng boïn con trai trong caùi lôùp mang teân 12A1, loâi chuùng ra chæ vì moät muïc ñích…..” aên vuïng”(HiHiHi).
Vaø roài nhöõng göông maët sôï seät, hoát hoaûng cuûa nhöõng luõ baïn aên vuïng bò baét quaû tang thaät thaûm haïi baét ñaàu xuaát hieän khi bò thaày coâ baét gaëp vaø theá laø nhöõng thuû phaïm vöøa gaây aùn xong lieàn nuoát ngay mieáng xoaøi hay mieáng baùnh traùng ñang aên dôû dang vaøo mieäng ngay laäp töùc . Maø laï thaät, aên nhö vaäy môùi thaáy heát giaù trò cuûa nhöõng thöù baùnh keïo reû tieàn aáy. Khoâng hieåu sao xuoáng caên tin aên thì khoâng ñöùa naøo trong boïn toâi chòu ñi maø cöù phaûi aên vuïng môùi chòu. Aên vuïng theá laïi maø ngon laï. Baây giôø thì chuùng toâi coù theå mua maáy kyù xoaøi veà nhaø aên maø sao vaãn khoâng thaáy ngon vaø mieäng luùc naøo cuõng noùi “ xoaøi naøy khoâng ngon baèng xoaøi ngaøy xöa tao laøm”. Coù leõ xoaøi ngaøy aáy ñöôïc neâm neám theâm moät gia vò maø baây giôø coù leõ toâi vaãn khoâng bao giôø queân : gia vò cuûa tình baïn . Caùi hoïc baøn aáp uû bieát bao nhieâu kæ nieäm veà caùi thôøi aùo traéng tinh khoâi maø ñoái vôùi toâi döøng nhö ñaõ ñi vaøo dó vaõng.
Nhö moät thöôùc phim quay chaäm, maø ñuùng laø moät phim taøi lieäu veà caùi hoïc baøn, giôø ñaây hình aûnh caùi hoïc baøn hieän leân trong ñaàu toâi laø hình aûnh caùi hoïc baøn naêm cuoái caáp. Caùi hoïc baøn naêm cuoái caáp aáy ñaày saùch vôû vaø caû nhöõng ly caø pheâ maø chuùng toâi uoáng luùc buoàn nguû . Caùi hoïc baøn cuûa söï noå löïc vaø öôùc mô cuûa töông lai. Caùi hoïc baøn naêm cuoái caáp aáy duø ñaáy aáp saùch vôû nhöng vaãn coù 1 choã troáng vöøa ñuû ñeå 1 cuoán löu buùt ngaøy xanh trao tay nhau ghi nhöõng suy nghó cuûa mình tröôùc khi rôøi xa gheá nhaø tröôøng. Bieát bao nhieâu laø chuyeän vui buoàn cuûa suoát 3 naêm hoïc chung vôùi nhau vaø chaéc chaén laø cuõng coù nhöõng gioït nöôùc maét thaám öôùt trang löu buùt aáy, cuoán löu buùt ghi nhöõng ñieàu chöa ai noùi vaø keå caû nhöõng ñieàu…..vu vô. Ñieàu vu vô aáy ñuùng choác ngay mình, ñieàu vu vô …….naêm cuoái caáp.
Boä phim taøi lieäu veà caùi hoïc baøn döøng laïi ôû caùi hoïc baøn sinh vieân. Caùi hoïc baøn Sinh vieân aáy khoâng ôû yeân moät choã maø di chuyeån töø caùi hoïc baøn naøy sang hoïc baøn khaùc. Caùi hoïc baøn ñaâu chæ laø nôi chaát chöùa nhöõng kæ nieäm ngoït ngaøo , hoïc baøn coøn laø nôi chaát chöùa nhöõng noãi caâm phaãm, nghi ngôø laãn nhau. Caâu chuyeän maø toâi muoán keå cho moïi ngöôøi nghe sau ñaây lieân quan ñeán caùi hoïc baøn nghi ngôø aáy. Chuyeän laø ngaøy aáy hoïc baøn cuûa toâi naèm ngay saùt vaùch hoïc baøn cuûa nhoû. Toâi sinh ra trong moät gia ñình khoâng khaù giaû cho laém maø nhaø nhoû thì laïi khaù giaøu coù vì theá maø haèng ngaøy nhoû luoân ñem nhöõng thöù troø chôi ñaét tieàn leân lôùp khoe vôùi chuùng toâi nhöõng thöù maø luùc aáy toâi khoâng bao giôø daùm mô öôùc tôùi. Hoâm noï, nhoû ñem leân moät caây buùt chì maø nhoû môùi mua, caây buùt chì troâng thaät ñeïp maét, treân ñaàu coù gaén moät con nai baèng goã. Toâi cuõng toû ra raát thích thuù, vaø theá laø caùi hoïc baøn laø nôi nhoû ñeå caây buùt chì ñeïp ñeõ kia vaøo vaø ra chôi. Ra chôi xong vaøo hoïc, nhoû lieàn ñi tìm caùi caây buùt chì môùi mua aáy vaø moät göông maët lo laéng cuûa nhoû xuaát hieän khi caây buùt chì nhoû yeâu quí aáy laïi……bieán maát. Nhoû nhìn toâi baèng moät aùnh maét ñaáy nghi ngôø vaø cho raèng toâi laø” thaèng aên caép”.Vaø boãng döng toâi trôû thaønh nghi phaïm ñaàu tieân trong vuï maát caép naøy. Toâi ñaõ thanh minh vaø nhoû cuõng boõ qua vaø cho raèng khoâng phaûi toâi maø laø moät ngöôøi khaùc ñaõ laáy maát. Ñeán baây giôø bao nhieâu laàn baét gaëp nhoû ngoaøi ñöôøng laø baáy nhieâu laàn loøng toâi laïi ñau nhoùi vaø ñaàu toâi luoân nghó veà caùi hoïc baøn ngaøy xöa.
Moät khoaûng khoâng gian chöøng vaøi chuïc cm2 aáy laïi laø nôi chöùa ñöïng bieát bao nhieâu laø kæ nieäm vui buoàn , nhöõng caâu chuyeän moät ñôøi khoâng theå queân. Caùi hoïc baøn coøn laø caàu noái giöõa nhöõng ngöôøi xa laï. Hay noùi caùch khaùc laø sôïi daây voâ hình lieân keát nhöõng coâ caäu hoïc lôùp buoåi saùng vaø nhöõng coâ caäu hoïc lôùp buoåi chieàu : 12A1 vaø 11A1.
Ñaây laø caùi hoïc baøn ñaày kæ nieäm , caùi hoïc baøn tình yeâu tuoåi hoïc troø. Caùi hoïc baøn laø caây caàu ñeà toâi vaø nhoû quen bieát nhau. Toâi hoïc 12A1 buoåi saùng vaø nhoû hoïc 11A1 buoåi chieàu. Coù moät laàn toâi ñi hoïc sôùm vaø ngoài vaøo choã cuûa mình thì thaáy trong hoïc baøn coù moät maûnh giaáy nhoû vôùi doøng chöõ beân trong: “Mình ñeå queân caây vieát trong hoïc baøn, ai ngoài choã naøy neáu coù thaáy thì cho mình xin laïi. Caùm ôn “. Vaø toâi cuõng ghi laïi moät maûnh giaáy traû lôøi nhoû vaø ñeå trong hoïc baøn: “ Mình khoâng thaáy”. Qua ngaøy hoâm sau nhoû cuõng vieát ñaùp laïi baèng lôøi Caùm ôn. Cöù theá nhöõng ngaøy sau toâi ñeàu ñi hoïc sôùm . Ngaøy qua ngaøy , toâi vaø nhoû chia seõ cho nhau nhöõng caâu chuyeän vui buoàn vaø laø theá laø moät tình caûm môùi baét ñaàu naûy sinh trong caùi hoïc baøn. Moät ngaøy noï toâi lieàn ghi leân maët baøn moät caâu thô vui:
Baây giôø maän môùi hoûi ñaøo
Vöôøn hoàng nhieàu ngoû ai vaøo hay chöa?
Vaø taát nhieân nhoû cuõng ñaùp laïi baèng maáy caâu thô:
Gaëp nhau laøm chi ngöôøi ôi
Bieát coù duyeân gì hay khoâng?
Xui laøm sao toâi bò thaày giaùm hieäu baét gaëp trong luùc ñang traû lôøi nhoû vaø theá laø toâi bò thaày kieåm ñieåm tröôùc tröôøng. Tröa hoâm ñoù, toâi phaûi ôû tröôøng cong löng maø giaûi quyeát, thanh toaùn nhöõng haäu quaû mình gaây ra. Boãng moät coâ beù maëc aùo daøi xuaát hieän tröôùc cöûa lôùp toâi. Ñoù laø….nhoû. Nhoû tieán laïi vaø giuùp toâi kì coï moùn nôï kia ñang cöùng ñaàu naèm ì ra treân maët baøn khoâng chòu bieán maát vì nhoû nghó cuõng coù moät phaàn loãi cuûa nhoû. Vaø baây giôø duø cho caùi thôøi aùo traéng aáy ñaõ ñi vaøo dó vaõng nhöng toâi cuõng seõ nhôù maõi caùi hoïc baøn aáy nhôø noù maø toâi tìm ñöôïc moät nöûa kia cuûa mình.
Moãi hoïc baøn laø moät theá giôùi rieâng cuûa moãi coâ caäu hoïc sinh vaø neáu nhö coù moät ai ñoù voâ hình nhaéc ñeán thì chaéc chaén hình aûnh caùi hoïc baøn rieâng tö cuûa moãi ngöôøi seõ hieän leân trong taâm trí cuûa chuùng ta. Ñoái vôùi toâi thì ñoù laø hình aûnh nhöõng caùi hoïc baøn ñaày baønh traùng , xoaøi vaø ñeâm ñeâm toâi vaãn hay mô veà nhöõng caùi hoïc baøn ñaày aáp hoa thôm vaø coû daïi. Toâi seõ goùi geùm thaät caån thaän nhöõng kí öùc veà caùi hoïc baøn cuûa rieâng mình vaø ñem caát thaät kó vaøo moät nôi naøo ñoù thaät saâu trong taâm hoàn ñeå moãi laàn nhôù laïi toâi vaãn caûm thaáy moät chuùt gì xao xuyeán vaø nhö ñang trôû laïi veà caùi ngaøy hay aên vuïng aáy.
Khi bất chợt nhận ra hè gần quá
Bạn có hay thảng thốt đến xao lòng
Tôi đứng nhìn vòm cây xanh những lá
Tự hỏi thời gian có ngừng không?
Mười hai năm đong đầy những nhớ mong
Chợt sững bước muốn quay nhìn lối cũ
Chợt thấy mình như người xa xứ
Mười hai năm chưa một bận quay về
Nẻo đường cũ xanh xao những tiếng ve
Tím bằng lăng, đỏ thắm màu phượng vĩ
Bạn có nhớ hay không là chỉ…
Thoảng một nụ cười để cho gió bay qua
Có một ngày khi biết phải đi xa
Tôi đã đứng lặng trên hàng sấu đá
Bỗng thấy yêu cả bốn mùa chi lạ
Khóc nồng nàn thương lắm hồn nhiên ơi!
Bạn có hay thảng thốt đến xao lòng
Tôi đứng nhìn vòm cây xanh những lá
Tự hỏi thời gian có ngừng không?
Mười hai năm đong đầy những nhớ mong
Chợt sững bước muốn quay nhìn lối cũ
Chợt thấy mình như người xa xứ
Mười hai năm chưa một bận quay về
Nẻo đường cũ xanh xao những tiếng ve
Tím bằng lăng, đỏ thắm màu phượng vĩ
Bạn có nhớ hay không là chỉ…
Thoảng một nụ cười để cho gió bay qua
Có một ngày khi biết phải đi xa
Tôi đã đứng lặng trên hàng sấu đá
Bỗng thấy yêu cả bốn mùa chi lạ
Khóc nồng nàn thương lắm hồn nhiên ơi!
3.21.2011
Màu Của Gió (Thảo Nguyên)
CÓ AI TỰ HỎI, GIÓ CÓ MÀU HAY KHÔNG?
Có rất nhiều người cho rằng gió không có màu, nhưng gió lại có màu đấy!
Gió có màu của sự sống bắt đầu trong những buổi sớm bình minh...những cơn gió lay động cành lá, gợi lên một sức sống bắt đầu diễn ra với nhịp sống của thời gian.
Gió có màu của niềm tin và hy vọng, gió sẽ cuốn đi những nổi buồn những sự thất vọng những lớp bụi đau khổ của thời gian, để tiếp thêm sức mạnh cho ta, đẫy ta đến bến bờ của niềm tin, sự sống, cũng như gió đẩy thuyền đi đến bến bờ mơ ước và ở đó ta cũng sẽ tìm thấy màu của chiến thắng
Và gió cũng là màu của sự chia li và chờ đợi khi đã để thuyền rời xa bến.Và vô tình đã cuốn lá xa cành...
Nhưng gió cũng có màu của một tình yêu chân thành vẩn luôn ở bên lá những lúc cây ruồng bỏ lá,mặc cho lá có khô héo đi theo tháng ngày...gió vẫn là gió vẫn với tình yêu ngày nào dành cho lá mà không cần đáp lại.
Gió có một màu chan hoà và chia sẽ cho mọi người trong những buổi trưa nóng bứt, chỉ một cơn gió thôi cũng đã làm diệu đi cái ôi bức, chỉ thế thôi Gió như một luồng sinh khí thổi vào vạn vật....
Và gió đã mang về những cơn mưa đầu mùa làm xao động cành lá, làm khơi dậy nguồn sống cho những sa mạc tưởng chừng chết lặng bây giờ được hồi sinh!Ta thấy đó đôi khi gió cũng là màu của sự sống
Gió có màu bình yên của những cơn gió chiều khẽ đung đưa cành là trong những buồi hoàng hôn bao phủ những cánh đồng, những triền núi. Gió có màu thật đẹp, màu đầy thơ mộng phải không?
Gió có màu của sự thanh bình trong những đêm trăng thanh, những cơn gió thổi vào lòng người mát lạnh cùng với bản nhạc du dương với sự góp sức của cành cây tán lá. Gió nhảy múa cùng những hoa lá hoà quyện vào ánh trăng tạo nên một khung cảnh của một bức tranh tuyệt đẹp đầy thanh bình!
Gió có màu tỉnh lặng và diệu êm trong những ngày buồn bả, gió ẩn trốn đâu đó để cây phải ngóng trong mõi mòn và chìm vào giấc ngủ thời gian.
Và gió có cả màu của một khoảnh khắc .... với những cơn gió nhẹ mùa đông ta sẽ cảm nhận được màu của sự yêu thương trong vòng tay ấm áp.
Và đôi lúc gió lại có màu giận giữ khi nổi cơn thịnh nộ lại mang đến những cơn lốc xoáy, tiếp tay với sóng làm nên những trận cuồn phong đã huỷ diệt đi biết bao nhiêu sự sống, có lẽ chỉ vì một chút hờn ghen, giận giổi mà gió đã phủ lên mình một màu đau thương tan tóc
Có những người không nhìn thấy được ánh sáng của sự vật, và họ rất muốn khi nhìn thấy lại được thì họ muốn nhìn thấy màu của gió....
Có rất nhiều người như vậy đấy..!
Không phải họ không nhìn thấy đường như chúng ta mà họ lại có một ước muốn kì quặc vậy đâu..!Mà chính vì họ cảm nhận được gió cũng có màu sắc, nhiều màu sắc đa dạng và phức tạp nữa là đằng khác...bởi vì Gió ở đây có màu của sự sống, màu của những niềm tin… là màu của cung bậc cảm xúc...chứ không đơn thuần là màu chúng ta nhìn thấy trước mắt đâu.....
PHải có một tâm hồn tinh tế mới cảm nhận được màu của gó, mới hiểu ra rằng GIÓ CŨNG CÓ MÀU!!!
Các bạn hãy thử nhắm mắt lại cảm nhận xem, mình có thể nhận thấy gió của mình cảm nhận được là màu gì nhé! Và ngày hôm nay mình đã c.nhận được màu gió nào của mình!
Viết lúc 10:41 sáng 19/12/2010
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)




.jpg)

